Tham luận: Bảo mẫu - Người chăm sóc những mầm chòi non

1:08 AM |
"Người chăm sóc những mầm chòi non" - buổi tham luận do Phòng Giáo dục quận 1, Tp Hồ Chí Minh tổ chức ngày 5/4, đây là lần đầu tiên có một ngày hội dành cho các cô bảo mẫu, tại buổi tham luận này các cô bảo mẫu còn tham gia vào một hoạt động vừa mang tính lễ hội vừa để trao đổi, nâng cao nghiệp vụ: giải quyết tình huống, thể hiện kỹ năng chăm sóc học sinh, làm bài kiểm tra kiến thức.

Đây là dịp hiếm hoi được thấy các cô bảo mẫu diện áo dài, bước lên sân khấu ca hát thay vì lui cui ở góc lớp lau chùi từng ca nước, dán tên lên từng đôi dép, xếp từng chiếc bàn chải đánh răng hay dọn từng chiếc gối, mền vào đúng vị trí cho học sinh đi ngủ.

Nghề bảo mẫu cần được quan tâm hơn nữa
Những tình huống sư phạm thực sự mà các cô đã trãi qua, những khó khăn, vướn mắc, thật gần gũi khi chính các cô chăm lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ của trẻ, không những thế do gần gũi lâu nên hầu hết các cô đều nắm được những thói quen của từng em. Nhiều cô rất run khi lần đầu tiên cầm micro và kể câu chuyện của mình trước đám đông.

Các cô cũng mạnh dạn đề xuất, kiến nghị việc ngành giáo dục và toàn xã hội cần quan tâm hơn nữa đến nghề bảo mẫu hiện nay, với đặc thù công việc hết sức vất vả nhưng mức lương chưa cao.
Các cô phải tranh thủ làm việc khi các em đã đi ngủ

Không chỉ là những chia sẽ về nghề, về những niềm vui nỗi buồn của nghề mà còn là những câu chuyên về giấc mơ làm giáo viên còn dang dở, đành theo học lớp nghề bảo mẫu, đậu lại ở cái nghề cũng gần với giáo viên và hơn hết là được gần các em học sinh. Chỉ có người trong nghề mới thấm cái cực nhọc khi một cô phải lo cho ba, bốn chục đứa học trò. Công việc hầu như không thể ngơi tay bởi trường học phải đúng giờ. 


Tranh thủ ăn khi học sinh đã ngủ, lau dọn khi các em thức dậy. Sáng đến sớm, chiều về trễ. Và còn là người hòa giải những mâu thuẫn, xử lý muôn vàn tình huống trong bữa ăn giấc ngủ của trẻ... Vậy mà trong các bài tham luận, chẳng thấy một lời than vãn, kêu ca, chỉ thấy những câu chuyện thật ngọt ngào, làm nhẹ đi những phút mệt mỏi, đầu tắt mặt tối với công việc của một “bà mẹ đông con”.

Những câu chuyện nho nhỏ diễn ra hằng ngày khi mà những học sinh bán trú có gần 10 giờ đồng hồ ở trường, như những ngọt ngào lắng đọng lại với các cô sau những giờ làm việc vất vả.

Cô Dung chia sẻ, bảo mẫu Trường tiểu học Nguyễn Thái Bình, thật sự sốc khi cha của một học trò vào trường và cho con một bạt tai chí mạng ngay trước mặt các cô bảo mẫu vì cháu đánh nhau với bạn. “Vừa run, nhưng tôi vẫn cố gắng bình tĩnh đưa em vào phòng y tế, phụ huynh em không đi theo cũng chẳng tỏ ra lo lắng gì, càng nghĩ càng thương và muốn bù đắp cho học trò” - cô rơm rớm kể.
Các cô như một bà mẹ đông con

Chợt chạnh lòng khi nghĩ đến hàng ngàn cô bảo mẫu khác vẫn đang túi bụi với công việc, với đồng lương chật vật, không biết bao giờ các cô có được một ngày hội thật sự để được nghỉ ngơi và ca hát, được kể cho nhau nghe những câu chuyện nghề rất đặc thù chỉ có ở những ngôi trường bán trú.

Công việc cực nhọc là vậy nhưng vì yêu nghề, yêu trẻ và hơn hết là gánh nặng mưu sinh, gia đình nên các cô vẫn bám trụ với nghề bảo mẫu trong khi đồng lương ít ỏi so với mức sống hiện đại. Một thực trạng đáng buồn là chỉ có một đến hai cô bảo mẫu trong một lớp 40 bé, trong khi tiêu chuẩn ở một số nước chỉ có 4 bé trên một bảo mẫu, nghĩa là với 1 lớp 40 bé thì cần 10 cô bảo mẫu.

Các cô cần lắm những chính sách hỗ trợ, những sẻ chia, cảm thông của xã hội để các cô yên tâm làm việc, có thể sống bằng đồng lương của mình và những người học bảo mẫu có thể yên tâm cho việc học và theo đuổi nghề sau này.

Theo Tuoitre.vn

KHI MÀY RÂU LÀM NGHỀ BẢO MẪU

9:53 PM |
Lâu nay, ta chỉ biết và cũng chỉ nói về các cô giáo mầm non. Ít ai nghĩ rằng đàn ông, con trai lại đi làm nghề bảo mẫu. Với tôi, hồi nhỏ có đọc trên mục chuyện lạ bốn phương của một tạp chí nào đó câu chuyện về một nam thanh niên ở Matxcơva làm "cô nuôi dạy trẻ mầm non".

Tưởng chuyện chỉ có ở nước Nga xa xôi, không ngờ, ngay chính ở quê mình cũng có một người thầy đang ngày ngày cùng hát, cùng múa, lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho các cháu mầm non. Thầy giáo Lê Đăng Hạnh ở Trường mầm non Quỳnh Phương, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An là câu chuyện tôi muốn kể hôm nay.


Khi hay tin có người thầy mầm non ở xã Quỳnh Phương, thú thực, tôi không tin lắm. Nhưng đây lại là chuyện được xác nhận một cách “chính thống”, thế là tôi dong xe cả trăm cây số để mắt thấy tai nghe, đỡ phải thao thức câu hỏi, có hay không. Rồi ngay cả khi được cô hiệu trưởng xác nhận, tôi vẫn cứ băn khoăn: Cậu ấy có bị làm sao không nhỉ? Có đàn ông không? Và tôi đã vô cùng bất ngờ và cảm phục khi đứng trước người thầy... “mẹ hiền” ấy. 



Khi mày râu làm nghề bảo mẫu (Ảnh minh họa)

Này nhé, dáng người cao, gầy, lông mày lưỡi mác rậm rì và hàng ria mép cũng không kém phần tua tủa, nếu không được cạo thường xuyên. Đôi mắt Hạnh sáng quắc, cương nghị mà rất đỗi hiền từ. Và, đôi bàn tay rắn rỏi, hơi ngăm ngăm đen ấy của Hạnh lại hết sức mềm mại mỗi khi âu yếm trò yêu.

Thầy giáo... “mẹ hiền”

Gặp chúng tôi, Hạnh tỏ ra rất ngại. Cuối cùng thầy cũng đồng ý tậm sự về chuyện đời, chuyện nghề. Hạnh sinh năm 1985, là con thứ 2 trong gia đình có 3 anh em trai. Bố Hạnh làm nghề trồng rừng và kinh doanh lâm đặc sản, gia đình, theo như lời cô hiệu trưởng là thuộc vào hàng khá giả ở xã Quỳnh Vinh - Quỳnh Lưu.

Từ nhỏ, Hạnh đã rất ham thích hát múa và kể chuyện, nhất là những bài hát, câu chuyện kể của trẻ em. Những đêm trăng sáng hay những dịp hội hè, Hạnh đều quây quần bên các cháu nhỏ, cùng nhau hát múa, nô đùa. Xa chúng là Hạnh thấy nhớ. Từ đó, chàng trai ấy đã ấp ủ một nỗi niềm, được chăm sóc, dạy dỗ các cháu. Rồi, ngày làm hồ sơ thi đại học, cao đẳng đã đến, Hạnh chỉ nộp duy nhất một bộ hồ sơ đăng ký dự thi vào Trường Cao đẳng sư phạm Trung ương - Nha Trang, ngành mầm non.

Lại vò đầu, bứt tai, Hạnh thủ thỉ: “Gay nhất, trở ngại lớn nhất là từ bạn bè, anh em, ai cũng can ngăn đừng đi học mầm non. Đã vào học rồi vẫn còn có người can ngăn. Rất may, bố em là người tôn trọng quyết định của con nên em không bị lung lay ý chí”. Vừa trò chuyện với tôi, chốc chốc Hạnh lại phải chạy vào lớp để “ổn định trật tự”.

Và thỉnh thoảng câu chuyện lại bị gián đoạn vì phải phân xử kiểu: “Thưa thầy, bạn ấy đánh con. Thưa thầy, cho con đi...”. Lớp vắng thầy, như ong vỡ tổ. Xong, Hạnh lại tiếp: “Em vào trường nhập học, ai cũng ngạc nhiên. Lúc đầu ngại vô cùng, hơn 400 sinh viên cùng khóa chỉ duy nhất em là đàn ông. Đi đâu cũng có người nhìn, chỉ trỏ, ở đâu em cũng là người gây sự chú ý. Nhất là lần đi thực tập, mọi người đồn nhau, ngày nào họ cũng kéo đến xem. Nhưng rồi nghe đâu trước đây hai khóa cũng có 2 anh theo học mầm non, và mọi người cũng quen dần với sự có mặt của em nên cũng phần nào bớt ngại”.

Đoạn Hạnh tủm tỉm, thú nhận: “Nói thật với anh là bây giờ em đi cưa (tán) vợ rất khó. Nghe nói mình là thầy giáo mầm non nên họ ngại. Đến giờ em vẫn chưa có bạn gái”. Chia sẻ với Hạnh, cô Phương nói nhỏ với tôi trên đường về: “Trong trường có nhiều cô trẻ đẹp lắm, tôi đã làm mai cho Hạnh nhưng các cô đều phân vân.

Họ nói, cả hai vợ chồng là giáo viên mầm non lấy thì giờ đâu mà chăm lo con cái, gia đình, trong lúc thu nhập chẳng ăn thua gì. Khổ thế”. Cô còn cho biết thêm: Từ nhà Hạnh đến trường phải mất 15km, ban đầu cậu ấy ở nhờ nhà người thân, nhưng ngay cả người thân của Hạnh cũng tỏ ra ngại ngần vì có cháu trai đi dạy mầm non. Do vậy mà nhà trường bố trí cho Hạnh ở bán trú để cậu ấy đỡ phiền.

“Thưa thầy, con...”. Hạnh lại phải đứng lên, hiền từ với các trò: “Các bạn ơi, hôm nay lớp ta có khách quý, các bạn giữ trật tự để thầy làm việc với khách một tí nhé. Các bạn có đồng ý không?”. Cả lớp đồng thanh: “Thưa thầy, có ạ”. Nhìn ánh mắt của Hạnh dành cho các cháu, tôi hiểu lắm, một tình yêu trẻ nhỏ vô bờ của chàng thanh niên 26 tuổi này. Hèn chi Hạnh không thể bỏ cuộc.

Trong mơ cũng thấy trò yêu


Sáng nay Hạnh dạy các cháu bài tô màu, môn học tạo hình. Sau khi hướng dẫn chung, Hạnh lại phải tỉ mỉ bày cho từng cháu một. Khi tôi có mặt, cả vạt áo của Hạnh đã ướt đẫm mồ hôi. Thế mà Hạnh vẫn cười rõ tươi. Cô Phương thẳng thắn: “Chúng tôi chỉ giúp đỡ Hạnh thôi chứ hoàn toàn không bỏ qua cho cậu ấy bất cứ yêu cầu nào, thậm chí còn rất khắt khe về chuyên môn.


Trong mơ cũng thấy trò yêu (Ảnh minh họa)

Ví như, khi trường mở hội thi thao giảng, Hạnh bắt được bài múa là phải thực hiện ngay, không được phép đổi bài. Và Hạnh đã rất cố gắng để hoàn thành tốt bài thi. Hay như cắt dán, trang trí lớp học, làm đồ chơi cho trẻ... Hạnh cũng đều phải tự làm lấy, chị em chỉ giúp đỡ hướng dẫn thôi, không làm thay được”. Rồi không ngần ngại, cô Phương nói về cảm giác của mình khi hay tin Hạnh về trường công tác: Đó là 5 năm về trước, khi đó cô đang là phó hiệu trưởng.

Một ngày cuối hè, cô nhận được điện thoại của hiệu trưởng thông báo, nhận một giáo viên nam về trường. “Tôi không tin vào tai mình, phải hỏi đi hỏi lại cô hiệu trưởng mấy lần. Và lời cuối cùng tôi nói với cô hiệu trưởng là, không nhận cậu ấy có được không? Thú thực tôi không tin thầy giáo có thể vượt qua được trăm ngàn trở cản để dạy tốt ở bậc mầm non. Ấy thế mà Hạnh làm được, dù chưa giỏi giang như những người có thiên chức làm mẹ”.

Cô Phương chùng giọng, dường như những ngày căng thẳng của 5 năm trước vẫn chưa nguôi, những ngày mà chính cô phải rạc cả cổ để thuyết phục phụ huynh. Cô kể: Hay tin lớp học được dạy bởi một thầy giáo, phụ huynh phản ứng gay gắt, họ cương quyết không đưa con đến trường. Họ tuyên bố, không thể giao con vào tay đàn ông đi làm “cô giáo” mà lại còn non choẹt như vậy. Rất khó khăn mới có mấy phụ huynh cho Hạnh dạy thử. Chỉ trong thời gian ngắn, thầy trò đã quấn quýt lấy nhau như “mẫu tử”, rồi phụ huynh ngày càng tin yêu thầy giáo. Vì thế mà lớp của Hạnh bây giờ có sĩ số đông nhất trường, 42 cháu.

Cô Phương mỉm cười, nét mặt hài lòng, nói với tôi: “Nói thật, nếu không vì sự đam mê nghề nghiệp, không vì tình yêu thương trẻ của Hạnh thì tôi cũng không nhiệt tình với cậu ấy như vậy đâu. Nhà Hạnh thuộc hàng khá giả nhưng cậu ấy nhất quyết theo nghề này, Hạnh không hề thiếu thốn, không thiếu việc làm. Trong lúc, lương hồi đó chỉ có hơn 800.000 đồng, năm nay được vào biên chế mới được 2,4 triệu cộng với 150.000 đồng trực trưa lớp bán trú. Nhiều lần tôi động viên Hạnh xin chuyển về gần nhà, hoặc chuyển nghề khác, nhưng Hạnh một mực dạy mầm non và dạy ở trường Quỳnh Phương. Cậu ấy thật yêu nghề, yêu trẻ vô cùng”.

Hạnh lại gãi đầu: “Chao ôi, ngày đó sao mà buồn đến thế, bao nhiêu ước mong ra trường để được chăm bẵm các cháu bị tiêu tan, em buồn đến phát khóc. May mà sau đó mọi người đã hiểu và hết lòng tin yêu. Nói thật, em đã tính bỏ nghề về đi theo bố, nhưng nhớ tụi nhỏ quá. Nằm mơ thấy toàn chúng nó, những đứa trẻ ngoan ngoãn, hồn nhiên cứ vẫy tay đòi thầy, đáng yêu làm sao.

Và cả khi hát trong mơ cũng toàn là những bài mầm non”. Tôi hỏi nhỏ: Hạnh có thấy trở ngại gì không, ví như khi các cháu vệ sinh, chẳng hạn? “Lúc đầu cũng hơi khó khăn, vì em chưa làm những việc ấy bao giờ. Nhưng rồi quen, và thấy đó là chuyện bình thường. Em nghĩ, nếu có tình yêu thương con trẻ, thì bất kỳ ai cũng làm được cả” - Hạnh cả quyết.

Trở lại với lớp học, Hạnh tiếp tục từng nét vẽ với các cháu, trìu mến, thân thương. Và, dù nhễ nhại mồ hôi, “mẹ” Hạnh đã cùng cả lớp cất vang bài thơ “Bạn mới” để tặng chúng tôi trước lúc chia tay. Xe đã bon xa, bên tai tôi vẫn cứ ríu ra ríu rít: “Bạn mới đến trường / Hãy còn nhút nhát / Em dạy bạn hát / Rủ bạn cùng chơi...”. 


Phạm Việt Thắng
Nguồn sưu tầm


Khóa học khác của IEDI:

BẠO HÀNH TRẺ Ở NHỮNG CƠ SỞ GIÁO DỤC MẦM NON TỰ PHÁT (PHẦN 1)

1:41 AM |

BẠO HÀNH TRẺ Ở NHỮNG CƠ SỞ GIÁO DỤC MẦM NON TỰ PHÁT (PHẦN 1)


Chỉ trong 3 tháng cuối năm 2013 liên tục xảy ra 2 vụ bạo hành trẻ em diễn ra ở những cơ sở mầm non tự phát, gây những tổn thương về thể xác và tinh thần và để lại những san chấn tâm lý về lâu dài, ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của trẻ.

Bạo hành trẻ không thương tiếc, dấu hỏi cho lương tâm người giáo viên.


Ngày 17/12/2013, một đoạn clip ghi lại cảnh đánh đập dã man ở một trường mẫu giáo được đăng tải trên mạng. Theo điều tra, những hình ảnh này được quay tại cơ sở giáo dục mầm non Phương Anh.
 
Đoạn clip khiến người xem không khỏi bàn hoàng khi chứng kiến những cảnh đánh đập trẻ em vô cùng tàn nhẫn của hai bảo mẫu Lê Thị Đông Phương và Nguyễn Lê Thiên Lý.
Bạo hành ở cơ sở giáo dục mầm non Phương Anh

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt người xem là cảnh bảo mẫu túm cổ rồi đút thức ăn liên tục vào miệng các bé không chịu ăn. Đút được vài muỗn thì cháu bé nôn trớ và khóc. Thấy cháu bé khóc, cô giáo còn bóp mạnh vào đầu cháu bé ghì sát xuống đất rồi liên tục đánh mạnh vào lưng, đầu và mông cháu bé.

Tàn nhẫn hơn, khi một cháu bé phun cơm ra, liền bị bảo mẫu Lý xách hai tay xốc ngược lên cao rồi nắm tóc cho chúi đầu vào trong thùng phuy nước mặc cháu bé giãy giụa gào khóc. Nửa phút sau, Lý liền xách cháu bé này thả phịch xuống đất và tiếp tục đút cơm như chọc muỗng vào miệng.

Trong một đoạn khác, một bé gái 10 tháng tuổi bị bảo mẫu dùng chân kẹp người, kê đầu lên mặt bàn rồi dùng tay đè đầu, bịt mũi cho uống sữa. Gào khóc dữ dội, miệng trào sữa liên tục, bé gái liền bị bảo mẫu dùng khăn bịt kín miệng, mũi rồi nắm đầu lắc mạnh hàng chục lần.

Có cháu bé nôn thức ăn ra, liền bị bảo mẫu bắt phải ăn lại… do giá mua thức ăn rất đắt?!

Đan tâm giẫm chết bé 18 tháng tuổi.


Đã gần 6 tháng trôi qua nhưng người dân sống tại khu phố 6, phường Linh Trung, quận Thủ Đức vẫn còn ám ảnh việc bé 18 tháng tuổi – con của chị Võ Thị Huyền (25 tuổi, quê Nghệ An) cùng chồng là anh Đỗ Trọng Đức, bị người giũ trẻ  đạp chết. Phòng của vợ chồng chị Huyền ở gần nơi trọ của Nhờ, thấy cô này có con nhỏ nên chị thuê trông con là cháu Đỗ Ngọc Long (18 tháng tuổi) với giá 1,5 triệu đồng/tháng.

Sáng ngày 16/11/2013, khi bảo mẫu Nhờ cho Long ăn sáng thì cháu quấy khóc, Nhờ liền cầm chân bé lên cách nền nhà rồi dọa "nói hoài không nghe gì hết, tao ném luôn bây giờ".

Không may Nhờ tuột tay làm cháu Long rơi xuống, nằm ngửa dưới nền nhà. Bị ngã đau, Long càng khóc to hơn. Tức giận, Nhờ liền dùng chân phải đạp mạnh 2 cái vào ngực và bụng của cháu bé tội nghiệp rồi thản nhiên khóa cửa, bỏ đi vệ sinh.

Khoảng 20 phút sau, Nhờ quay lại thì thấy cháu Long bất tỉnh và có dấu hiệu co giật, sùi bọt mép. Dù đã tiến hành sơ cứu nhưng cháu bé vẫn không phục hồi. Hốt hoảng, Nhờ chạy ra ngoài nhờ người đưa Long đi cấp cứu nhưng do bị tổn thương quá nặng nên cháu đã tử vong.
Tại cơ quan điều tra Nhờ khai sinh năm 1995 nhưng cơ quan công an cho biết qua giám định, bị can này từ 20 - 23 tuổi.

Phụ huynh của trẻ bị bạo hành nói gì?


Qua tìm hiểu thì hầu hết phụ huynh của các bé không hề hay biết việc bé bị bạo hành, do phải đi làm cả ngày, về nhà lại ít có thời gian chăm con, Chị Vân bảo: “Do tôi gửi con thời gian trong ngày rất ít, từ 8h sáng đến 3h chiều thì đón về nhà. Bình thường tôi thấy bà Phương (trường mầm non Phương Anh) là người hiền lành, nhiệt tình trong công việc, nhưng không hiểu sao bà ta lại tàn nhẫn đến thế”.

Chị Bùi Thị Thanh Lệ (ngụ đường Hiệp Bình, phường Hiệp Bình Phước), xót xa kể, do vợ chồng đều bận bịu với công việc nên gửi con ở cơ sở bà Phương với số tiền 1,3 triệu đồng/tháng.
Phụ huynh của các bé không cầm được nước mắt khi xem clip

“Tôi được Công an phường Hiệp Bình Phước mời lên làm việc vì là phụ huynh có con liên quan đến vụ việc bảo mẫu hành hạ trẻ em như trong clip. Sau đó khi tôi xem clip thấy con mình có mặt trong đoạn clip trên, tôi mới thật sự bàng hoàng. Tôi có hỏi bà Phương nhưng bà ta bảo tôi cứ bình tĩnh rồi cúp máy”, chị Lệ nói.

Chị Châu Thị Vân (mẹ cháu Bùi Ngọc Diệp 4 tuổi), cháu bé bị bảo mẫu Lê Thị Thiên Lý dìm đầu vào thùng phuy nước nói, khi nhìn thấy hình ảnh con trong đoạn clip phát tán trên mạng, chị xót xa không kìm được nước mắt.

“Thời gian gửi con ở đây tôi thấy các cháu không có biểu hiện gì khác lạ nên rất yên tâm. Nhưng sáng nay (17/12) tôi tình cờ xem được đoạn clip con mình bị cô bảo mẫu tên Lý đánh đập, dìm đầu vào thùng phuy nước, tôi mới bàng hoàng”, chị Vân chưa hết bàng hoàng.
Còn về phía gia đình của cháu Đỗ Ngọc Long, hai vợ chồng anh Đức quyết định không kiện Nhờ vì Nhờ cũng có con nhỏ, anh chị không muốn đứa bé phải mất mẹ.

Bản án thích đáng.


Đầu năm 2014, tòa tuyên án hai “bảo mẫu” Thiên Lý và Đông Phương 3 năm tù giam để răng đe.

Theo đó, HĐXX nhận định hành vi của hai bị cáo là nguy hiểm, cần có một bản án thích đáng. HĐXX tuyên án:  Lê Thị Đông Phương chịu bản án 3 năm tù giam, Nguyễn Lê Thiên Lý 3 năm tù giam cùng về tội “hành hạ người khác”.

Thời gian giam giữ tính từ ngày 17/12/2013. Tòa cũng tuyên buộc hai bị cáo có trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho gia đình cháu N.T.H. và L.T.K., mỗi gia đình 20 triệu đồng.

Còn với bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ, cơ quan CSĐT công an TpHCM đề nghị truy tố bị cáo Nhờ tội danh “giết người” với tội danh này bị cáo đang phải đối diện với mức án từ 7 năm tù giam cho đến chung thân hoặc tử hình. Dự kiến ngày 25/04 tới đây, vụ án sẽ được đưa ra xét xử.


Nguồn Tổng hợp 




Các khóa học của IEDI: Lớp nghề Bảo mẫu
                                            Lớp nghề Cấp dưỡng