12 điều "sến sẩm" mà cô gái nào cũng mong được bạn trai làm cho

9:50 AM |
Về cơ bản, các cô nàng lúc nào cũng muốn được sống trong một câu chuyện ngôn tình, với anh bạn trai siêu đẹp trai, ga lăng, lịch thiệp. Với một tình yêu ngày nào cũng có những điều bất ngờ, lãng mạn. Nói chung mọi thứ phải thật lung linh, "hường huệ".

Vậy các chàng trai có biết những điều "sến sẩm" mà các cô gái thương mong ước được các chàng làm cho là gì không? Đừng nghĩ điều gì quá to lớn như đám cưới xa hoa của Huỳnh Hiểu Minh dành cho Angela Baby. Nó chỉ là những điều nhỏ nhỏ như thế này mà thôi.

1) Mua hoa tặng thường xuyên dù không nhân dịp gì cả


12-dieu-sen-sam-ma-co-gai-nao-cung-mong-muon-duoc-ban-trai-lam-cho
12 điều "sến sẩm" mà cô gái nào cũng mong được bạn trai làm cho

Vâng. Dù khi được tặng, nàng sẽ bĩu môi chê "sến sẩm" hoặc phàn nàn là tốn kém, nhưng hãy tin là không có cô nàng nào không thích được tặng hoa cả. Nếu chàng ngại ngùng, có thể nhờ dịch vụ vận chuyển mang tới văn phòng cùng một tờ giấy note ngọt ngào. Đôi khi ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái xung quanh có thể tự đông tăng cho chàng hẳn 10 điểm.

2) Dẫn đến một nơi bất ngờ

Cả hai đang có vài ngày nghỉ tuyệt vời. Và là con gái, chúng tôi sẽ cảm thấy "sướng rơn" khi không cần vò đầu bứt tóc nghĩ rằng cả hai sẽ đi đâu chơi đây, thay vào đó là câu nói "Yên tâm, anh sẽ dẫn em đến chỗ này hay cực".

3) Ôm và âu yếm thường xuyên

Nó giống như là "được sạc pin" ấy. Vòng tay ấm của bạn trai là thứ tuyệt vời nhất, vào mọi hoàn cảnh, mọi thời tiết. Nên đừng tiếc gì mà không cho bạn gái của mình một cái ôm hoặc vuốt ve nhé.

4) Lấy ngón tay nghịch tóc

Đây hẳn là một trong những hành động có thể làm cô bạn gái thường ngày dữ như hổ bỗng trở nên mềm oặt và hiền lành như con mèo, chỉ bằng việc luồn những ngón tay vào tóc của cô ấy hoặc vuốt ve nhẹ nhẹ những
lọn tóc. Ôi cảm giác thật là thần tiên...

5) Mặc chung đồ với chàng

Áo thun, sơ mi, Hoddie...Bất cứ cái gì cũng được. Mặc đồ của bạn trai vào, các cô gái tự dưng thấy được che chở và dịu dàng lạ kỳ.

6) Khen cô nàng đẹp mỗi khi cô ấy xuất hiện

Hãy nhớ là trước mỗi lần hẹn hò, cô nàng phải đứng rất lâu trước tủ quần áo và gương để có thể có một vẻ ngoài xuất sắc nhất khi gặp chàng. Vì vậy, lúc xuất hiện, thay vì những câu "vô nghĩa" như "Em đã sẵn sàng đi chưa?", hoặc "Em muốn ăn gì?" thì đầu tiên, đừng tiếc một lời khen "Quào! Em đẹp quá!".

7) Những cái "đụng chạm" vờ như vô tình

Hãy tận dụng mọi cơ hội để "chạm" vào cô ấy. Tay chạm tay, tay chạm eo, tay vuốt má...Con gái là sinh vật vừa phức tạp vừa đơn giản, và trong trường hợp này, rất đơn giản! Chỉ cần 1 cái chạm là đủ để liêu xiêu.

8) Gửi tin nhắn bất chợt
12-dieu-sen-sam-ma-co-gai-nao-cung-mong-muon-duoc-ban-trai-lam-cho


Còn gì vui hơn khi đang cắm đầu làm bài tập hoặc làm việc, thì tin nhắn đến kèm dòng chữ "Tự dưng nhớ em quá trời!". Bảo đảm dù có đang bực bội vì chuyện bị sếp la thì cô nàng cũng sẽ nở một nụ cười thật tươi và cảm thấy ấm áp rất nhiều.

9) Một cái ôm bất ngờ

Và từ phía sau thì càng tốt. Nó sẽ làm chúng tôi có cảm tưởng mình như là nữ chính trong ngôn tình.

10) Nhớ bạn bè của chúng tôi 


12-dieu-sen-sam-ma-co-gai-nao-cung-mong-muon-duoc-ban-trai-lam-cho


Dù mới gặp một lần hoặc thậm chí chỉ được nghe cô ấy kể một lần, hãy ráng nhớ tên người bạn đó.

11) Gọi cô ấy bằng nickname

"Darling, Honey, Gấu em, Heo con..." - Hãy sáng tạo thêm nào và luôn gọi cô ấy trìu mến bằng nickname đó.

12) Hôn bất ngờ và mãnh liệt

Các cô gái rất thích được hôn bất ngờ. Kiểu hôn mà mắt chưa kịp nhắm, vẫn còn thao láo không biết chuyện gì xảy ra í! Hoặc bỗng dưng đẩy vào tường và hôn ngấu nghiến. Ôi, lúc ấy là lúc cô gái của bạn đang chìm đắm trong một câu chuyện ngôn tình và không biết trời trăng gì nữa.

Theo Trí Thức Trẻ

Niềm đam mê của cô chủ nhỏ bỏ nghề đạo diễn để đi buôn

7:43 PM |
Ít ai biết cô nàng xinh đẹp, đáng yêu này đã dũng cảm ra sao khi bỏ việc đi buôn, đối mặt với những khó khăn để được sống với niềm đam mê của mình.

Tốt nghiệp đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội khoa Đạo diễn truyền hình, Hoài Thanh cũng từng có một quãng thời gian theo đuổi đam mê nghề nghiệp của mình. Tuy nhiên, vừa bước chân ra khỏi trường, đối mặt với thực tế, Thanh nhận ra mọi thứ không giống như mình tưởng tượng. Đam mê thì vẫn cháy, song việc thực hiện những ý tưởng không phải là điều dễ, khác quá xa so với những mơ mộng ban đầu, cô gái nhỏ đã quyết định bỏ việc đi buôn.

Niềm đam mê của cô chủ nhỏ bỏ nghề đạo diễn để đi buôn
Vũ Hoài Thanh, 24 tuổi
“Người ta không thể làm gì thành công được nếu bị cạn dần đam mê”

Thanh cũng thừa nhận, là sinh viên mới ra trường, năng lực chưa có đủ, kiến thức đầy ắp nhưng chưa được áp dụng thực tế. “Thực sự khoảng thời gian đó, em cảm thấy áp lực vô cùng. Nếu trước kia ở trường học, được tự mình trải nghiệm trong kịch bản và những bài phóng sự tự quay, thì khi bước chân vào xã hội, em không được làm theo ý mình mà phải tuân thủ chỉ thực hiện phần công việc được giao, đôi khi phần công việc đó nằm ngoài chuyên môn của em. Chính vì thế em cảm thấy mình đang rơi vào một bãi chiến trường, bản thân thì cầm súng vừa khóc vừa ngơ ngác không biết đi đường nào để không bị lạc nhịp với đồng đội. Em hoàn toàn không hiểu mình phải làm gì và làm như thế nào. Em gần như chẳng còn thấy đam mê của mình nằm ở túi áo hay túi quần nào nữa, ngày qua ngày đi làm đều chỉ thấy sợ hãi và lo lắng mong qua hết ngày thật nhanh”, Hoài Thanh chia sẻ.

Thấy mình đang mất dần đam mê với nghề, cô thấy không ổn chút nào. Càng nghĩ càng lo thì áp lực càng lớn. Thanh cảm thấy rất nể phục đồng nghiệp, ai cũng có thể làm trọn vẹn lượng lớn công việc được giao, còn bản thân vẫn đắm chìm trong một núi rắc rối mà không biết hỏi ai. Bên cạnh đó, Thanh lại rất hay ốm vặt, sức khỏe kém trong khi công việc truyền hình đòi hỏi lúc nào tinh thần cũng lên dây cót và sẵn sàng đội nắng đội mưa ra đường. Vì thế, Thanh cảm thấy mình giống như con rùa, bò mãi chẳng tới đích, tự làm mình mất điểm trong mắt mọi người. Người ta không thể làm gì thành công được nếu thiếu đam mê. Biết điều này nên Thanh đã suy ngẫm để tìm ra hướng đi mới cho mình.

Trước tình thế đó, Thanh đã về nhà và có cuộc nói chuyện nghiêm túc với bố mẹ là xin bỏ nghề để tìm công việc khác phù hợp với năng lực bản thân hơn. Tuy nhiên, bố mẹ Thanh không đồng ý. Đấy lại là khoảng thời gian căng thẳng nhân đôi khi vừa phải chịu áp lực công việc và áp lực từ gia đình. Bố mẹ Thanh đặt rất nhiều hy vọng vào Thanh, bố luôn cổ vũ Thanh cố gắng lên, cố hết sức mình bởi bố tin Thanh làm được. Song, lúc đó Thanh rất mệt mỏi. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, Thanh ốm nặng một trận.

Rồi một ngày Thanh lấy hết can đảm, nộp đơn xin nghỉ việc rồi mới về nói với bố mẹ. Hậu quả không cần nói ai cũng biết, Thanh bị bố mẹ mắng cho một trận vì đã phụ lòng tin của gia đình. Thanh hiểu bố mẹ muốn con gái được làm việc trong môi trường tốt, song bản thân Thanh biết mình chưa đủ khả năng để có thể đạt được hiệu quả cao trong công việc đó. Rồi bẵng đi 1 thời gian, mọi chuyện nguôi ngoai dần ... Thì Thanh tìm thấy một đam mê khác. Đó là kinh doanh.

“Em cảm thấy may mắn vì đã chọn đúng con đường”

Thanh kể, từ khi học cấp 3 và đại học, cô nàng đã có “máu kinh doanh” rồi. Hồi lớp 12, Thanh đã có gu thẩm mỹ khá tốt và phù hợp với xu hướng thị trường. Thanh tự lựa chọn mua vài bộ quần áo, phụ kiện, phối đồ rồi chụp ảnh đăng bán, không ngờ bán được liền. Cảm thấy ham thích công việc bán hàng, lên đại học Thanh rủ bạn bè kinh doanh thời trang online, song, ban đầu không ai biết đến nên gặp khó khăn trong việc tiêu thụ. Cô nàng bèn lên chiến dịch quảng cáo trên mạng, lâu dần khách nọ giới thiệu khách kia, cửa hàng dần đông khách, Thanh cũng mở rộng quy mô các mặt hàng.

Tuy nhiên, ban đầu bố mẹ Thanh chỉ đồng ý cho cô nàng tập tành kinh doanh cho biết thôi, chứ việc học vẫn là quan trọng nhất. Không muốn làm trái lời bố mẹ, Thanh cố gắng vừa học vừa để ý tới công việc đang “hái ra tiền” của mình. Kể cả khi đi làm, Thanh vẫn không bỏ bê công việc kinh doanh của mình.

Đến khi từ bỏ nghề truyền hình, Thanh quyết tâm bắt tay vào mở cửa hàng. Nhưng “đụng việc” rồi mới thấy khó khăn. Khó khăn đầu tiên phải kể đến chính là hỏi xin ý kiến gia đình. Đây là việc tốn nhiều nước bọt và nước mắt nhất của Thanh bởi gia đình cô nàng không có ai theo nghiệp kinh doanh. "Bản thân em vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm kinh doanh, trong khi đó lại dốt toán, tính chậm, chẳng biết tư duy số má như thế nào. Thậm chí thỉnh thoảng tính tiền em còn sai, kiếm được đồng nào là lại ăn tiêu hết cả vốn cả lãi. Vì thế mà bố mẹ em cũng hoảng khi nghe em nói muốn tự đứng lên mở cửa hàng”, Thanh cười tâm sự.

Sau đó là chuỗi ngày tìm cách thuyết phục của cô nàng. Nghe Thanh nói cũng có lý, lại thấy con gái mê mệt thời trang và cũng có “khiếu” kinh doanh, bố mẹ Thanh đã đồng ý. “Bố là người đã chở em đi rong ruổi suốt ngoài đường tìm mặt bằng thuê cửa hàng , mới đầu cửa hàng của em chỉ bé xíu thôi, nằm trên một phố nhỏ ở khu trung tâm. Lần đầu tiên nhìn thấy cửa hàng em đã thích rồi vì nó be bé xinh xắn, hợp với đồ của em. Lúc đấy em cứ sợ bố mẹ không giúp gì, nhưng không ngờ mặt ngoài bố mẹ nói không đồng tình, song bố mẹ giúp em từ việc lắp cái rèm đến sửa bóng đèn, đóng tủ... Hoàn thành xong, trông cửa hàng khá xinh. Ai cũng khen cửa hàng bé mà biết trang trí, nhìn rất bắt mắt. Đó đều là công lao của bố em hết đấy ạ”, Thanh tự hào nói.

Niềm đam mê của cô chủ nhỏ bỏ nghề đạo diễn để đi buôn
Một góc tại cửa hàng của mình


Thanh vốn có nhiều khách quen, lại biết cách tư vấn chọn đồ cho khách nên càng ngày càng đông. Bản thân cô nàng cũng tự phối đồ rồi chụp làm mẫu cho chính cửa hàng của mình.

Là một người trẻ tuổi, lại sẵn sàng bỏ việc đi buôn, theo đuổi chuyện kinh doanh may rủi, Thanh cũng từng rất lo lắng. Thanh chia sẻ, quan điểm của cô nàng hoàn toàn không ủng hộ việc bỏ một công việc tốt để chạy theo kinh doanh. Công sức và tâm huyết cô nàng bỏ vào đây cũng khá lớn, 100% thời gian của cô nàng là dành cho cửa hàng. Nhưng Thanh cũng thừa nhận mình may mắn vì đã không một lần nữa khiến bố mẹ thất vọng.

Ngay khi nghỉ việc, hay kể cả bây giờ. Nhìn lại quãng thời gian đó Thanh cũng cảm thấy rất hối tiếc, học 4 năm để có tấm bằng đại học hoàn toàn không phải dễ dàng gì. “Em nhớ mồ hôi công sức của em bỏ ra, nhớ những đam mê hay ước mơ hồi đó em ấp ủ. Mà bản thân em lại không cố gắng được, em không đổ lỗi cho tác động bên ngoài hay sức khỏe bản thân. Em tự thấy em mới là người có lỗi, không đủ cố gắng để theo đuổi đam mê mà bản thân cũng không biết giữ lại như nào. Ngay như bây giờ, nhiều khi em nhìn các bạn cùng khóa làm đài này đài khác. Tham gia phim này hay chương trình khác em cũng rất thèm, rất nhớ. Nhớ cảm giác làm nghề”, Thanh chia sẻ. Cô nàng cũng khẳng định chắc nịch rằng mặc dù như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là Thanh bỏ nghề, sẽ có một ngày Thanh quay lại với nghề truyền hình.

Thanh nói cô nàng luôn biết kinh doanh là thứ không nói trước được gì, tương lai bấp bênh. Nên ngay khi bây giờ lúc Thanh còn làm được thì luôn cố hết mình, ít ra trong đời nếu có nhìn lại Thanh không cảm thấy mình mắc sai lầm đến lần thứ 2 vì không chịu cố gắng

Hiện các mặt hàng mà Thanh bán chủ yếu là đồ phụ kiện in họa tiết như ví hoa, cốc hoa, túi hoa, case cũng hoa ...  Khách của Thanh đa số đều là các bạn học sinh sinh viên. Nhiều khi Thanh cũng tự chụp đồ rồi quảng cáo và chào bán trên mạng. Số lượt like và theo dõi trên facebook của cô nàng cũng khá cao, cho thu nhập hàng tháng ổn định.

“Trong tương lai, em hy vọng có thể mở thêm nhiều shop nhỏ như vậy nữa”, Thanh cười nói.

Nguồn Afamily

Sáng làm cấp dưỡng chiều làm hiệu trưởng

12:32 AM |
Nấu bữa ăn cho trẻ quả không đơn giản, phải tính toán, cân đo đong đếm sao cho đủ lượng calo đối với từng khối lớp và đặc biệt phải có 4 nhóm thực phẩm chính.

Vậy mà chị Mai - Hiệu trưởng một trường mầm non ở quận 3, phải xắn tay áo vào bếp băm thịt, rửa rau và nấu nướng... mỗi khi 1 trong 2 cấp dưỡng của trường bị bệnh phải nghĩ làm. Không những thế cô phải làm trọn vẹn công việc của một cấp dưỡng, không chỉ chuẩn bị bữa ăn sáng mà cô Mai còn phải chuẩn bị cả bữa ăn trưa, an xế...

“Túi vàng” trong phòng thi

1:37 AM |
[tuoitre.vn] - Tôi là giảng viên trẻ của một trường ĐH khối kinh tế tại TP.HCM. Trong đợt một tuyển sinh vừa qua, tôi được phân công là cán bộ coi thi. Mọi việc trong phòng thi buổi chiều 4 -7 (thi môn vật lý) đều bình thường cho đến khi thu bài...

Một thí sinh cầm phiếu trả lời trắc nghiệm lên đưa cho tôi để ghi mã đề và ký tên vào danh sách theo quy trình coi thi. Thế nhưng phiếu trả lời trắc nghiệm của em tô bút chì khá nhạt màu. Bất chợt tôi hỏi “Sao em tô câu trả lời nhạt vậy, thầy sợ máy sẽ không chấm được”.

Em chẳng nói gì rồi lặng lẽ về chỗ ngồi. Tôi tiếp tục công việc của một cán bộ coi thi và cho các em ra về sau khi hoàn tất khâu kiểm tra. Em thí sinh lúc nãy bước lên bàn giáo viên xin tôi: “Thầy có thể cho em tô đậm hơn được không ạ? Thầy đứng giám sát, em không chuyển câu trả lời đâu ạ”.

Tôi chưa kịp trả lời thì cán bộ coi thi còn lại nói: “Không được em ạ, quy chế không cho phép chúng tôi cho thí sinh tiếp tục tô chồng lên sau khi thu bài”. Nói đến đây, em thí sinh khóc rưng rức trước chúng tôi. Tôi an ủi em ấy rằng không sao em ạ, vì nếu khi đưa phiếu em vào mà máy không chấm, các thầy cô sẽ tổ chức chấm bằng tay để đảm bảo quyền lợi cho thí sinh. Em an tâm nhé!

Tôi trở về phòng hội đồng và nộp bài. Thế nhưng trong suốt quãng đường về nhà, tôi rất hối hận vì câu hỏi của mình với em thí sinh. Có thể điều này đã vô tình ảnh hưởng đến tâm lý của em khi ngày mai thi môn hóa học. Suốt cả đêm, tôi trằn trọc và trách móc sự bất cẩn trong lời nói của mình. Sáng hôm sau, tôi quyết định đến hội đồng sớm hơn và ghé đến trước cửa phòng thi hôm trước. Tôi gặp em thí sinh và trấn an em rằng: “Em ơi, thầy xin lỗi hôm qua đã làm em lo lắng ảnh hưởng tâm lý thi, nhưng em yên tâm là bài thi của em vẫn được chấm một cách công bằng cho tất cả thí sinh. Thầy chúc em thi tốt!”.

Tôi quay trở lại làm nhiệm vụ của mình và sau khi nộp xong bài thi môn hóa học cho hội đồng tuyển sinh, tôi ra về thì bất chợt em và phụ huynh bước đến trò chuyện. Cô học trò nhanh nhảu nói: “Em cảm ơn thầy, nhờ có thầy nhắc nhở hôm qua nên hôm nay em đã rút kinh nghiệm tô kín và đậm trên phiếu trả lời trắc nghiệm của mình. Hôm nay em đã làm bài môn hóa rất tốt!”.

Nói xong người mẹ chở cô học trò ra khỏi cổng để về quê sau đợt thi tuyển sinh khối A, còn tôi suy nghĩ mãi câu chuyện từ một phiếu trả lời trắc nghiệm trong phòng thi. Câu chuyện này với tất cả những ai trong hội đồng tuyển sinh của tôi đều rất bình thường, thế nhưng với tôi đây là một sự day dứt và đã được tha thứ. Tha thứ lúc đó là điều nhân văn chứ không phải nghĩa cử của em thí sinh dành cho tôi. Trong trường hợp này, chính cô học trò sinh năm 1996 ấy đã tha thứ cho một lỗi lầm về sự vô tâm của tôi trong quá trình làm công tác tuyển sinh năm nay.

Tôi chợt nhớ câu châm ngôn của Tagore: “Trong khi ta đang giữ chặt túi vàng của luật lệ thì túi vàng của tình thương đã rơi xuống đất”. Tôi đã chứng kiến câu chuyện của một kỳ thi mà luật lệ vẫn đảm bảo, nhưng tình thương và sự tha thứ đã khiến mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn với lời cảm ơn từ cô thí sinh. Bởi em đã tiếp nhận mọi thứ không phải bằng sự bi quan mà bằng yếu tố rất tích cực.

ĐỨC LINH

Tham luận: Bảo mẫu - Người chăm sóc những mầm chòi non

1:08 AM |
"Người chăm sóc những mầm chòi non" - buổi tham luận do Phòng Giáo dục quận 1, Tp Hồ Chí Minh tổ chức ngày 5/4, đây là lần đầu tiên có một ngày hội dành cho các cô bảo mẫu, tại buổi tham luận này các cô bảo mẫu còn tham gia vào một hoạt động vừa mang tính lễ hội vừa để trao đổi, nâng cao nghiệp vụ: giải quyết tình huống, thể hiện kỹ năng chăm sóc học sinh, làm bài kiểm tra kiến thức.

Đây là dịp hiếm hoi được thấy các cô bảo mẫu diện áo dài, bước lên sân khấu ca hát thay vì lui cui ở góc lớp lau chùi từng ca nước, dán tên lên từng đôi dép, xếp từng chiếc bàn chải đánh răng hay dọn từng chiếc gối, mền vào đúng vị trí cho học sinh đi ngủ.

Nghề bảo mẫu cần được quan tâm hơn nữa
Những tình huống sư phạm thực sự mà các cô đã trãi qua, những khó khăn, vướn mắc, thật gần gũi khi chính các cô chăm lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ của trẻ, không những thế do gần gũi lâu nên hầu hết các cô đều nắm được những thói quen của từng em. Nhiều cô rất run khi lần đầu tiên cầm micro và kể câu chuyện của mình trước đám đông.

Các cô cũng mạnh dạn đề xuất, kiến nghị việc ngành giáo dục và toàn xã hội cần quan tâm hơn nữa đến nghề bảo mẫu hiện nay, với đặc thù công việc hết sức vất vả nhưng mức lương chưa cao.
Các cô phải tranh thủ làm việc khi các em đã đi ngủ

Không chỉ là những chia sẽ về nghề, về những niềm vui nỗi buồn của nghề mà còn là những câu chuyên về giấc mơ làm giáo viên còn dang dở, đành theo học lớp nghề bảo mẫu, đậu lại ở cái nghề cũng gần với giáo viên và hơn hết là được gần các em học sinh. Chỉ có người trong nghề mới thấm cái cực nhọc khi một cô phải lo cho ba, bốn chục đứa học trò. Công việc hầu như không thể ngơi tay bởi trường học phải đúng giờ. 


Tranh thủ ăn khi học sinh đã ngủ, lau dọn khi các em thức dậy. Sáng đến sớm, chiều về trễ. Và còn là người hòa giải những mâu thuẫn, xử lý muôn vàn tình huống trong bữa ăn giấc ngủ của trẻ... Vậy mà trong các bài tham luận, chẳng thấy một lời than vãn, kêu ca, chỉ thấy những câu chuyện thật ngọt ngào, làm nhẹ đi những phút mệt mỏi, đầu tắt mặt tối với công việc của một “bà mẹ đông con”.

Những câu chuyện nho nhỏ diễn ra hằng ngày khi mà những học sinh bán trú có gần 10 giờ đồng hồ ở trường, như những ngọt ngào lắng đọng lại với các cô sau những giờ làm việc vất vả.

Cô Dung chia sẻ, bảo mẫu Trường tiểu học Nguyễn Thái Bình, thật sự sốc khi cha của một học trò vào trường và cho con một bạt tai chí mạng ngay trước mặt các cô bảo mẫu vì cháu đánh nhau với bạn. “Vừa run, nhưng tôi vẫn cố gắng bình tĩnh đưa em vào phòng y tế, phụ huynh em không đi theo cũng chẳng tỏ ra lo lắng gì, càng nghĩ càng thương và muốn bù đắp cho học trò” - cô rơm rớm kể.
Các cô như một bà mẹ đông con

Chợt chạnh lòng khi nghĩ đến hàng ngàn cô bảo mẫu khác vẫn đang túi bụi với công việc, với đồng lương chật vật, không biết bao giờ các cô có được một ngày hội thật sự để được nghỉ ngơi và ca hát, được kể cho nhau nghe những câu chuyện nghề rất đặc thù chỉ có ở những ngôi trường bán trú.

Công việc cực nhọc là vậy nhưng vì yêu nghề, yêu trẻ và hơn hết là gánh nặng mưu sinh, gia đình nên các cô vẫn bám trụ với nghề bảo mẫu trong khi đồng lương ít ỏi so với mức sống hiện đại. Một thực trạng đáng buồn là chỉ có một đến hai cô bảo mẫu trong một lớp 40 bé, trong khi tiêu chuẩn ở một số nước chỉ có 4 bé trên một bảo mẫu, nghĩa là với 1 lớp 40 bé thì cần 10 cô bảo mẫu.

Các cô cần lắm những chính sách hỗ trợ, những sẻ chia, cảm thông của xã hội để các cô yên tâm làm việc, có thể sống bằng đồng lương của mình và những người học bảo mẫu có thể yên tâm cho việc học và theo đuổi nghề sau này.

Theo Tuoitre.vn

KHI MÀY RÂU LÀM NGHỀ BẢO MẪU

9:53 PM |
Lâu nay, ta chỉ biết và cũng chỉ nói về các cô giáo mầm non. Ít ai nghĩ rằng đàn ông, con trai lại đi làm nghề bảo mẫu. Với tôi, hồi nhỏ có đọc trên mục chuyện lạ bốn phương của một tạp chí nào đó câu chuyện về một nam thanh niên ở Matxcơva làm "cô nuôi dạy trẻ mầm non".

Tưởng chuyện chỉ có ở nước Nga xa xôi, không ngờ, ngay chính ở quê mình cũng có một người thầy đang ngày ngày cùng hát, cùng múa, lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho các cháu mầm non. Thầy giáo Lê Đăng Hạnh ở Trường mầm non Quỳnh Phương, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An là câu chuyện tôi muốn kể hôm nay.


Khi hay tin có người thầy mầm non ở xã Quỳnh Phương, thú thực, tôi không tin lắm. Nhưng đây lại là chuyện được xác nhận một cách “chính thống”, thế là tôi dong xe cả trăm cây số để mắt thấy tai nghe, đỡ phải thao thức câu hỏi, có hay không. Rồi ngay cả khi được cô hiệu trưởng xác nhận, tôi vẫn cứ băn khoăn: Cậu ấy có bị làm sao không nhỉ? Có đàn ông không? Và tôi đã vô cùng bất ngờ và cảm phục khi đứng trước người thầy... “mẹ hiền” ấy. 



Khi mày râu làm nghề bảo mẫu (Ảnh minh họa)

Này nhé, dáng người cao, gầy, lông mày lưỡi mác rậm rì và hàng ria mép cũng không kém phần tua tủa, nếu không được cạo thường xuyên. Đôi mắt Hạnh sáng quắc, cương nghị mà rất đỗi hiền từ. Và, đôi bàn tay rắn rỏi, hơi ngăm ngăm đen ấy của Hạnh lại hết sức mềm mại mỗi khi âu yếm trò yêu.

Thầy giáo... “mẹ hiền”

Gặp chúng tôi, Hạnh tỏ ra rất ngại. Cuối cùng thầy cũng đồng ý tậm sự về chuyện đời, chuyện nghề. Hạnh sinh năm 1985, là con thứ 2 trong gia đình có 3 anh em trai. Bố Hạnh làm nghề trồng rừng và kinh doanh lâm đặc sản, gia đình, theo như lời cô hiệu trưởng là thuộc vào hàng khá giả ở xã Quỳnh Vinh - Quỳnh Lưu.

Từ nhỏ, Hạnh đã rất ham thích hát múa và kể chuyện, nhất là những bài hát, câu chuyện kể của trẻ em. Những đêm trăng sáng hay những dịp hội hè, Hạnh đều quây quần bên các cháu nhỏ, cùng nhau hát múa, nô đùa. Xa chúng là Hạnh thấy nhớ. Từ đó, chàng trai ấy đã ấp ủ một nỗi niềm, được chăm sóc, dạy dỗ các cháu. Rồi, ngày làm hồ sơ thi đại học, cao đẳng đã đến, Hạnh chỉ nộp duy nhất một bộ hồ sơ đăng ký dự thi vào Trường Cao đẳng sư phạm Trung ương - Nha Trang, ngành mầm non.

Lại vò đầu, bứt tai, Hạnh thủ thỉ: “Gay nhất, trở ngại lớn nhất là từ bạn bè, anh em, ai cũng can ngăn đừng đi học mầm non. Đã vào học rồi vẫn còn có người can ngăn. Rất may, bố em là người tôn trọng quyết định của con nên em không bị lung lay ý chí”. Vừa trò chuyện với tôi, chốc chốc Hạnh lại phải chạy vào lớp để “ổn định trật tự”.

Và thỉnh thoảng câu chuyện lại bị gián đoạn vì phải phân xử kiểu: “Thưa thầy, bạn ấy đánh con. Thưa thầy, cho con đi...”. Lớp vắng thầy, như ong vỡ tổ. Xong, Hạnh lại tiếp: “Em vào trường nhập học, ai cũng ngạc nhiên. Lúc đầu ngại vô cùng, hơn 400 sinh viên cùng khóa chỉ duy nhất em là đàn ông. Đi đâu cũng có người nhìn, chỉ trỏ, ở đâu em cũng là người gây sự chú ý. Nhất là lần đi thực tập, mọi người đồn nhau, ngày nào họ cũng kéo đến xem. Nhưng rồi nghe đâu trước đây hai khóa cũng có 2 anh theo học mầm non, và mọi người cũng quen dần với sự có mặt của em nên cũng phần nào bớt ngại”.

Đoạn Hạnh tủm tỉm, thú nhận: “Nói thật với anh là bây giờ em đi cưa (tán) vợ rất khó. Nghe nói mình là thầy giáo mầm non nên họ ngại. Đến giờ em vẫn chưa có bạn gái”. Chia sẻ với Hạnh, cô Phương nói nhỏ với tôi trên đường về: “Trong trường có nhiều cô trẻ đẹp lắm, tôi đã làm mai cho Hạnh nhưng các cô đều phân vân.

Họ nói, cả hai vợ chồng là giáo viên mầm non lấy thì giờ đâu mà chăm lo con cái, gia đình, trong lúc thu nhập chẳng ăn thua gì. Khổ thế”. Cô còn cho biết thêm: Từ nhà Hạnh đến trường phải mất 15km, ban đầu cậu ấy ở nhờ nhà người thân, nhưng ngay cả người thân của Hạnh cũng tỏ ra ngại ngần vì có cháu trai đi dạy mầm non. Do vậy mà nhà trường bố trí cho Hạnh ở bán trú để cậu ấy đỡ phiền.

“Thưa thầy, con...”. Hạnh lại phải đứng lên, hiền từ với các trò: “Các bạn ơi, hôm nay lớp ta có khách quý, các bạn giữ trật tự để thầy làm việc với khách một tí nhé. Các bạn có đồng ý không?”. Cả lớp đồng thanh: “Thưa thầy, có ạ”. Nhìn ánh mắt của Hạnh dành cho các cháu, tôi hiểu lắm, một tình yêu trẻ nhỏ vô bờ của chàng thanh niên 26 tuổi này. Hèn chi Hạnh không thể bỏ cuộc.

Trong mơ cũng thấy trò yêu


Sáng nay Hạnh dạy các cháu bài tô màu, môn học tạo hình. Sau khi hướng dẫn chung, Hạnh lại phải tỉ mỉ bày cho từng cháu một. Khi tôi có mặt, cả vạt áo của Hạnh đã ướt đẫm mồ hôi. Thế mà Hạnh vẫn cười rõ tươi. Cô Phương thẳng thắn: “Chúng tôi chỉ giúp đỡ Hạnh thôi chứ hoàn toàn không bỏ qua cho cậu ấy bất cứ yêu cầu nào, thậm chí còn rất khắt khe về chuyên môn.


Trong mơ cũng thấy trò yêu (Ảnh minh họa)

Ví như, khi trường mở hội thi thao giảng, Hạnh bắt được bài múa là phải thực hiện ngay, không được phép đổi bài. Và Hạnh đã rất cố gắng để hoàn thành tốt bài thi. Hay như cắt dán, trang trí lớp học, làm đồ chơi cho trẻ... Hạnh cũng đều phải tự làm lấy, chị em chỉ giúp đỡ hướng dẫn thôi, không làm thay được”. Rồi không ngần ngại, cô Phương nói về cảm giác của mình khi hay tin Hạnh về trường công tác: Đó là 5 năm về trước, khi đó cô đang là phó hiệu trưởng.

Một ngày cuối hè, cô nhận được điện thoại của hiệu trưởng thông báo, nhận một giáo viên nam về trường. “Tôi không tin vào tai mình, phải hỏi đi hỏi lại cô hiệu trưởng mấy lần. Và lời cuối cùng tôi nói với cô hiệu trưởng là, không nhận cậu ấy có được không? Thú thực tôi không tin thầy giáo có thể vượt qua được trăm ngàn trở cản để dạy tốt ở bậc mầm non. Ấy thế mà Hạnh làm được, dù chưa giỏi giang như những người có thiên chức làm mẹ”.

Cô Phương chùng giọng, dường như những ngày căng thẳng của 5 năm trước vẫn chưa nguôi, những ngày mà chính cô phải rạc cả cổ để thuyết phục phụ huynh. Cô kể: Hay tin lớp học được dạy bởi một thầy giáo, phụ huynh phản ứng gay gắt, họ cương quyết không đưa con đến trường. Họ tuyên bố, không thể giao con vào tay đàn ông đi làm “cô giáo” mà lại còn non choẹt như vậy. Rất khó khăn mới có mấy phụ huynh cho Hạnh dạy thử. Chỉ trong thời gian ngắn, thầy trò đã quấn quýt lấy nhau như “mẫu tử”, rồi phụ huynh ngày càng tin yêu thầy giáo. Vì thế mà lớp của Hạnh bây giờ có sĩ số đông nhất trường, 42 cháu.

Cô Phương mỉm cười, nét mặt hài lòng, nói với tôi: “Nói thật, nếu không vì sự đam mê nghề nghiệp, không vì tình yêu thương trẻ của Hạnh thì tôi cũng không nhiệt tình với cậu ấy như vậy đâu. Nhà Hạnh thuộc hàng khá giả nhưng cậu ấy nhất quyết theo nghề này, Hạnh không hề thiếu thốn, không thiếu việc làm. Trong lúc, lương hồi đó chỉ có hơn 800.000 đồng, năm nay được vào biên chế mới được 2,4 triệu cộng với 150.000 đồng trực trưa lớp bán trú. Nhiều lần tôi động viên Hạnh xin chuyển về gần nhà, hoặc chuyển nghề khác, nhưng Hạnh một mực dạy mầm non và dạy ở trường Quỳnh Phương. Cậu ấy thật yêu nghề, yêu trẻ vô cùng”.

Hạnh lại gãi đầu: “Chao ôi, ngày đó sao mà buồn đến thế, bao nhiêu ước mong ra trường để được chăm bẵm các cháu bị tiêu tan, em buồn đến phát khóc. May mà sau đó mọi người đã hiểu và hết lòng tin yêu. Nói thật, em đã tính bỏ nghề về đi theo bố, nhưng nhớ tụi nhỏ quá. Nằm mơ thấy toàn chúng nó, những đứa trẻ ngoan ngoãn, hồn nhiên cứ vẫy tay đòi thầy, đáng yêu làm sao.

Và cả khi hát trong mơ cũng toàn là những bài mầm non”. Tôi hỏi nhỏ: Hạnh có thấy trở ngại gì không, ví như khi các cháu vệ sinh, chẳng hạn? “Lúc đầu cũng hơi khó khăn, vì em chưa làm những việc ấy bao giờ. Nhưng rồi quen, và thấy đó là chuyện bình thường. Em nghĩ, nếu có tình yêu thương con trẻ, thì bất kỳ ai cũng làm được cả” - Hạnh cả quyết.

Trở lại với lớp học, Hạnh tiếp tục từng nét vẽ với các cháu, trìu mến, thân thương. Và, dù nhễ nhại mồ hôi, “mẹ” Hạnh đã cùng cả lớp cất vang bài thơ “Bạn mới” để tặng chúng tôi trước lúc chia tay. Xe đã bon xa, bên tai tôi vẫn cứ ríu ra ríu rít: “Bạn mới đến trường / Hãy còn nhút nhát / Em dạy bạn hát / Rủ bạn cùng chơi...”. 


Phạm Việt Thắng
Nguồn sưu tầm


Khóa học khác của IEDI:

BẠO HÀNH TRẺ Ở NHỮNG CƠ SỞ GIÁO DỤC MẦM NON TỰ PHÁT (PHẦN 1)

1:41 AM |

BẠO HÀNH TRẺ Ở NHỮNG CƠ SỞ GIÁO DỤC MẦM NON TỰ PHÁT (PHẦN 1)


Chỉ trong 3 tháng cuối năm 2013 liên tục xảy ra 2 vụ bạo hành trẻ em diễn ra ở những cơ sở mầm non tự phát, gây những tổn thương về thể xác và tinh thần và để lại những san chấn tâm lý về lâu dài, ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của trẻ.

Bạo hành trẻ không thương tiếc, dấu hỏi cho lương tâm người giáo viên.


Ngày 17/12/2013, một đoạn clip ghi lại cảnh đánh đập dã man ở một trường mẫu giáo được đăng tải trên mạng. Theo điều tra, những hình ảnh này được quay tại cơ sở giáo dục mầm non Phương Anh.
 
Đoạn clip khiến người xem không khỏi bàn hoàng khi chứng kiến những cảnh đánh đập trẻ em vô cùng tàn nhẫn của hai bảo mẫu Lê Thị Đông Phương và Nguyễn Lê Thiên Lý.
Bạo hành ở cơ sở giáo dục mầm non Phương Anh

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt người xem là cảnh bảo mẫu túm cổ rồi đút thức ăn liên tục vào miệng các bé không chịu ăn. Đút được vài muỗn thì cháu bé nôn trớ và khóc. Thấy cháu bé khóc, cô giáo còn bóp mạnh vào đầu cháu bé ghì sát xuống đất rồi liên tục đánh mạnh vào lưng, đầu và mông cháu bé.

Tàn nhẫn hơn, khi một cháu bé phun cơm ra, liền bị bảo mẫu Lý xách hai tay xốc ngược lên cao rồi nắm tóc cho chúi đầu vào trong thùng phuy nước mặc cháu bé giãy giụa gào khóc. Nửa phút sau, Lý liền xách cháu bé này thả phịch xuống đất và tiếp tục đút cơm như chọc muỗng vào miệng.

Trong một đoạn khác, một bé gái 10 tháng tuổi bị bảo mẫu dùng chân kẹp người, kê đầu lên mặt bàn rồi dùng tay đè đầu, bịt mũi cho uống sữa. Gào khóc dữ dội, miệng trào sữa liên tục, bé gái liền bị bảo mẫu dùng khăn bịt kín miệng, mũi rồi nắm đầu lắc mạnh hàng chục lần.

Có cháu bé nôn thức ăn ra, liền bị bảo mẫu bắt phải ăn lại… do giá mua thức ăn rất đắt?!

Đan tâm giẫm chết bé 18 tháng tuổi.


Đã gần 6 tháng trôi qua nhưng người dân sống tại khu phố 6, phường Linh Trung, quận Thủ Đức vẫn còn ám ảnh việc bé 18 tháng tuổi – con của chị Võ Thị Huyền (25 tuổi, quê Nghệ An) cùng chồng là anh Đỗ Trọng Đức, bị người giũ trẻ  đạp chết. Phòng của vợ chồng chị Huyền ở gần nơi trọ của Nhờ, thấy cô này có con nhỏ nên chị thuê trông con là cháu Đỗ Ngọc Long (18 tháng tuổi) với giá 1,5 triệu đồng/tháng.

Sáng ngày 16/11/2013, khi bảo mẫu Nhờ cho Long ăn sáng thì cháu quấy khóc, Nhờ liền cầm chân bé lên cách nền nhà rồi dọa "nói hoài không nghe gì hết, tao ném luôn bây giờ".

Không may Nhờ tuột tay làm cháu Long rơi xuống, nằm ngửa dưới nền nhà. Bị ngã đau, Long càng khóc to hơn. Tức giận, Nhờ liền dùng chân phải đạp mạnh 2 cái vào ngực và bụng của cháu bé tội nghiệp rồi thản nhiên khóa cửa, bỏ đi vệ sinh.

Khoảng 20 phút sau, Nhờ quay lại thì thấy cháu Long bất tỉnh và có dấu hiệu co giật, sùi bọt mép. Dù đã tiến hành sơ cứu nhưng cháu bé vẫn không phục hồi. Hốt hoảng, Nhờ chạy ra ngoài nhờ người đưa Long đi cấp cứu nhưng do bị tổn thương quá nặng nên cháu đã tử vong.
Tại cơ quan điều tra Nhờ khai sinh năm 1995 nhưng cơ quan công an cho biết qua giám định, bị can này từ 20 - 23 tuổi.

Phụ huynh của trẻ bị bạo hành nói gì?


Qua tìm hiểu thì hầu hết phụ huynh của các bé không hề hay biết việc bé bị bạo hành, do phải đi làm cả ngày, về nhà lại ít có thời gian chăm con, Chị Vân bảo: “Do tôi gửi con thời gian trong ngày rất ít, từ 8h sáng đến 3h chiều thì đón về nhà. Bình thường tôi thấy bà Phương (trường mầm non Phương Anh) là người hiền lành, nhiệt tình trong công việc, nhưng không hiểu sao bà ta lại tàn nhẫn đến thế”.

Chị Bùi Thị Thanh Lệ (ngụ đường Hiệp Bình, phường Hiệp Bình Phước), xót xa kể, do vợ chồng đều bận bịu với công việc nên gửi con ở cơ sở bà Phương với số tiền 1,3 triệu đồng/tháng.
Phụ huynh của các bé không cầm được nước mắt khi xem clip

“Tôi được Công an phường Hiệp Bình Phước mời lên làm việc vì là phụ huynh có con liên quan đến vụ việc bảo mẫu hành hạ trẻ em như trong clip. Sau đó khi tôi xem clip thấy con mình có mặt trong đoạn clip trên, tôi mới thật sự bàng hoàng. Tôi có hỏi bà Phương nhưng bà ta bảo tôi cứ bình tĩnh rồi cúp máy”, chị Lệ nói.

Chị Châu Thị Vân (mẹ cháu Bùi Ngọc Diệp 4 tuổi), cháu bé bị bảo mẫu Lê Thị Thiên Lý dìm đầu vào thùng phuy nước nói, khi nhìn thấy hình ảnh con trong đoạn clip phát tán trên mạng, chị xót xa không kìm được nước mắt.

“Thời gian gửi con ở đây tôi thấy các cháu không có biểu hiện gì khác lạ nên rất yên tâm. Nhưng sáng nay (17/12) tôi tình cờ xem được đoạn clip con mình bị cô bảo mẫu tên Lý đánh đập, dìm đầu vào thùng phuy nước, tôi mới bàng hoàng”, chị Vân chưa hết bàng hoàng.
Còn về phía gia đình của cháu Đỗ Ngọc Long, hai vợ chồng anh Đức quyết định không kiện Nhờ vì Nhờ cũng có con nhỏ, anh chị không muốn đứa bé phải mất mẹ.

Bản án thích đáng.


Đầu năm 2014, tòa tuyên án hai “bảo mẫu” Thiên Lý và Đông Phương 3 năm tù giam để răng đe.

Theo đó, HĐXX nhận định hành vi của hai bị cáo là nguy hiểm, cần có một bản án thích đáng. HĐXX tuyên án:  Lê Thị Đông Phương chịu bản án 3 năm tù giam, Nguyễn Lê Thiên Lý 3 năm tù giam cùng về tội “hành hạ người khác”.

Thời gian giam giữ tính từ ngày 17/12/2013. Tòa cũng tuyên buộc hai bị cáo có trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho gia đình cháu N.T.H. và L.T.K., mỗi gia đình 20 triệu đồng.

Còn với bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ, cơ quan CSĐT công an TpHCM đề nghị truy tố bị cáo Nhờ tội danh “giết người” với tội danh này bị cáo đang phải đối diện với mức án từ 7 năm tù giam cho đến chung thân hoặc tử hình. Dự kiến ngày 25/04 tới đây, vụ án sẽ được đưa ra xét xử.


Nguồn Tổng hợp 




Các khóa học của IEDI: Lớp nghề Bảo mẫu
                                            Lớp nghề Cấp dưỡng